Chỉ vì một phút bốc đồng, tôi đã vô tình đẩy chồng về phía người thứ 3

Đến giây phút này tôi mới thấy hối hận nhưng đã quá muộn. Tôi không thể ngờ chính những hành động của mình lại đang đẩy chồng gần về phía người thứ 3, càng không thể ngờ quãng thời gian tôi bỏ nhà đi chính là đang tạo cơ hội cho họ ở bên nhau.

Loading...

Tôi và chồng quen nhau từ những ngày đầu bước chân vào cổng trường Đại học. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua biết bao khó khăn, vất vả mới đến được ngày hôm nay.

Ra trường, tôi được trường giữ lại làm giảng viên, còn anh làm nhân viên một công ty liên doanh. Sau 1 năm đi làm, chúng tôi tích cóp được chút vốn và quyết định về chung một nhà. Ngày cưới, bạn bè ai cũng chúc phúc cho chúng tôi.

Sau gần 2 năm kết hôn, tôi mới có tin vui. Tôi dự định bụng sẽ qua đón chồng đi ăn trưa rồi báo tin khiến anh bất ngờ. Chắc hẳn anh sẽ rất hạnh phúc, bởi chúng tôi đã mong ngóng đứa con này từ lâu rồi. Thế nhưng…

Đập vào mắt tôi là cảnh tượng chồng đang tay trong tay cùng một cô gái trẻ, 2 người có vẻ rất tình tứ. Tôi chạy tới, khóc lóc, gào thét tra hỏi anh. Tim tôi như bị ai bóp nghẹt khi nghe chồng thú nhận anh đã ngoại tình cách đây 3 tháng. Cô là đồng nghiệp của chồng tôi đã lâu nhưng trước đây 2 người không có tình cảm. Cho đến khi cô gái này chia tay bạn trai quen 7 năm thì chồng mình có hỏi han, an ủi rồi cả hai đến với nhau bắt đầu bằng cái nắm tay, dạo phố. Rồi vì công ty khó khăn nên cùng nhau chia sẻ, đồng cảm.

 Ảnh minh họa

Suốt 2 tuần sau đó, tôi vật vã như nổi điên, tôi biến thành những con người khác nhau mang tâm trạng hoảng loạn không biết phải làm sao. Vì mải theo dõi, quản lý chồng, tôi quên cả báo tin mình đã có thai.

Thấy tôi khóc, đau khổ dữ quá, chồng hứa sẽ chia tay nhân tình. Sau đó ngày nào tôi cũng hỏi anh trưa đi ăn gì, đang đi ăn với người đó hả,... Tôi cũng hay hỏi chồng “Anh yêu em bao nhiêu %, yêu người đó bao nhiêu %”, chồng đều nói cho tôi an lòng. Nhưng mọi hành động của chồng với tôi đều lạnh lùng, không có cảm xúc, tối nhiều khi nằm quay lưng vào nhau ngủ.

Trong khi đó, tôi thường xuyên theo dõi và phát hiện họ vẫn lén lút qua lại. Chồng nói chồng thương người đó thật sự, tình cảm rất mãnh liệt, tình cảm với vợ không còn, anh chỉ muốn ở bên người đó. Tôi bảo anh nghỉ việc đi, anh không đồng ý vì đó là tâm huyết của anh. Thậm chí anh cũng chấp nhận việc tôi có lên công ty nói hay nói với gia đình bạn bè, anh chịu hết.

Vừa đau đớn vừa bất lực, tôi quyết định dọn qua nhà bạn ở. Chồng có ngăn cản nhưng tôi quyết đi. Thấy tôi đã nhất quyết như vậy, chồng đành để tôi đi rồi bảo “Vợ đợi chồng, chồng sẽ rước vợ về”.

Mấy ngày sau đó, tôi hẹn chồng ra quán café nói chuyện. Tôi bảo chồng “Anh chọn đi, chọn vợ hay nhân tình?”. Chồng bảo “Anh chọn vợ vì người đó như cơn mưa rào tưới mát đời anh khi vợ không quan tâm anh. Anh có tưởng tượng một ngày mất người đó nhưng chưa tưởng tượng được vợ bỏ anh”.

Thái độ của chồng khiến tôi rất đau khổ. Tôi cảm thấy khó chịu ra mặt và khóc rất nhiều. Tôi tát chồng một cái và bảo “Anh hết thuốc chữa rồi”. Cứ nghĩ đến cảnh chồng cắm sừng mìn, tôi lại càng không thể tha thứ cho anh. Tôi nói với chồng “Em cần thêm thời gian suy nghĩ. Coi như đây là quãng thời gian để nhìn nhận lại tình cảm của chúng mình”. Tôi không thể ngờ rằng đó là quyết định mu muội nhất trong cuộc đời mình.

Sau một tuần suy nghĩ, cộng thêm những lời khuyên từ con bạn thân, tôi quyết định sẽ cho chồng thêm một cơ hội. Sáng hôm đó, tôi về nhà định nấu bữa sáng cho chồng để làm lành. Nhưng khi tôi về đến nhà thì khóa cửa. Rút điện thoại gọi cho chồng đến cuộc thứ 3 anh mới nghe máy. Chồng bảo anh lên công ty từ sớm (trong khi hôm đó là thứ 7, công ty anh được nghỉ).

Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành, tôi lên công ty cũng không gặp anh. Tôi hỏi dò bác bảo vệ địa chị nhà cô gái kia và qua đó. Tôi lại một lần nữa chết lặng khi người ra mở cửa cho tôi chính là anh.

Tôi quát chồng “Đêm qua anh ngủ ở đây đúng không? Sao anh lại nói dối tôi”. Chồng trả lời là đúng, trời dất như sụp đổ dưới chân tôi. Tôi khóc lóc, van xin chồng đừng bỏ tôi. Rồi tôi thấy mình đau bụng và ngất đi.

Tỉnh dậy, tôi thấy mình đang trong bệnh viện, còn chồng ngồi bên cạnh. Khuôn mặt anh vô cùng tức giận. Anh trách tôi không cho anh biết chuyện cái thai, trách tôi không biết chăm sóc bản thân, để rồi giờ con chúng tôi đã ra đi. Từ hôm đó, anh không buồn vào viện thăm tôi.  

Ngày tôi ra viện về nhà, tôi run rẩy khi thấy trên mặt bàn là đơn ly hôn cùng một lá thư trên mặt bàn. Trong thư, chồng xin lỗi tôi vì để xảy ra chuyện như ngày hôm nay là lỗi do anh. Chồng nói anh không muốn thấy tôi đau khổ hoài như vậy, anh thà để tôi đau một lần.

Đến giây phút này tôi mới thấy hối hận nhưng đã quá muộn. Tôi không thể ngờ chính những hành động của mình lại đang đẩy chồng gần về phía người thứ 3, càng không thể ngờ quãng thời gian tôi bỏ nhà đi chính là đang tạo cơ hội cho họ ở bên nhau.

Chia sẻ

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...