Sự thật phũ phàng khi người vợ bước ra khỏi phòng phá thai

Tôi chợt hiểu vì sao chồng tôi cứ khăng khăng không muốn có con, khăng khăng đòi tôi phá thai.

Loading...

Hai vợ chồng tôi cưới nhau được 5 năm, có con gái 4 tuổi. Chúng tôi cũng từng có mối tình đẹp đẽ, nên thơ từ thời sinh viên. Hai vợ chồng lấy nhau cũng tay trắng vì bố mẹ hai bên đều nghèo. Nhưng căn nhà trọ của hai vợ chồng luôn tràn ngập tiếng cười. Rồi đứa con gái chào đời khiến cuộc sống của chúng tôi càng bận rộn, vất vả nhưng cũng thêm ý nghĩa.

Dù tương lai chồng vẽ ra rất sáng lạn nhưng tôi vẫn ngậm ngùi không muốn bỏ con (Ảnh minh họa)

Hiện giờ công việc của chúng tôi đã ổn định, dành dụm được một khoản tiền kha khá, dự định đi mua một căn hộ nhỏ. Con gái cũng đã 4 tuổi. Bố mẹ chồng mấy lần ở quê ra chơi cũng thúc giục vợ chồng tôi sinh con thứ 2, nếu có được đứa con trai thì hạnh phúc càng vẹn toàn.

Vì vậy gần đây, tôi nhiều lần bàn với chồng sinh đứa thứ hai nhưng trái lại với suy nghĩ rằng chồng sẽ vui vẻ đồng ý, anh ấy lại tỏ vẻ ngại ngần. Chồng tôi giãi bày rằng chưa mua được nhà, công việc của anh ấy cũng đang có cơ hội thăng tiến. Nếu sinh con sẽ bận rộn, úi xùi, sẽ không thể chăm sóc cho con tốt được mà công việc cũng sẽ bị ảnh hưởng. Nghe chồng nói tôi nghĩ cũng phải.

Dù đã luôn ý thức tránh thai nhưng trong một lần hưng phấn, chồng tôi đã lười mang “áo mưa”, cứ nghĩ “chỉ một lần” sẽ không thể mang thai, ai ngờ tôi lại dính bầu. Tôi cũng vui vẻ cho rằng đứa con đã muốn đến thì chúng tôi sẽ cố giữ. Nào ngờ khi nghe tôi tuyên bố có thai, chồng tôi giật mình, rồi tỏ vẻ tức giận vì tôi “không có ý thức giữ gìn” khi hai vợ chồng đã bàn tính là chưa có thai vội. Cứ như tôi là người có trách nhiệm mang “áo mưa” chứ không phải chồng tôi.

Sau khi nổi giận, chồng tôi bắt đầu bày tỏ sự ái ngại, rồi vò đầu bứt tai, thuyết phục tôi không nên giữ thai. Anh ấy cho biết, thời gian này anh ấy rất bận rộn vì phải làm tăng ca, “chứng minh năng lực bản thân” với sếp để tranh chức phó giám đốc chi nhánh. Vì thế, anh ấy không thể lo toan cho hai mẹ con. Rồi thì anh ấy đang nhắm được một căn hộ, hai vợ chồng sẽ phải gồng mình vay mượn, mua nhà…

Dù tương lai chồng vẽ ra rất sáng lạn nhưng tôi vẫn ngậm ngùi không muốn bỏ con. Tuy nhiên, số phận đã không giúp tôi giữ thai. Sau một lần đi làm về bị mưa ướt, tôi bị cảm cúm nặng, sốt gần 1 tuần mới đỡ. Thấy vậy, chồng càng khuyên tôi nên bỏ thai vì có thể đứa trẻ sẽ không được khoẻ mạnh.

Tôi đành nuốt nước mắt đi bỏ thai, trong lòng đã mặc niệm hàng ngàn lần đứa con tha tội cho mình. Vì chồng bận công việc và tôi cũng không muốn hai vợ chồng dắt díu nhau đi thực hiện việc đau lòng nên tôi đi phá thai một mình. Tôi lựa khi chồng đi làm rồi đến một bệnh viện tư, kín đáo để chịu đựng đau đớn.

Nằm trên bàn tiểu phẫu lạnh lẽo, nhận biết dụng cụ phá thai đụng chạm trong thân thể, khoét đi một phần máu thịt của mình, nước mắt tôi giàn dụa. Nghỉ một lát, tôi ôm bụng đau đớn, rã rời bước ra ngoài. Nào ngờ phía xa, tôi nhìn thấy một bóng hình thân thuộc.

Chồng tôi đang nâng niu dìu một cô gái trẻ bụng chửa vượt mặt rời cửa phòng khám. Dù tôi đứng sau họ không xa nhưng chồng tôi không hề nhận ra. Vì anh ấy âu yếm vuốt bụng của người đàn bà kia, cười tít mắt. Một tay anh ấy đỡ eo và cô ta dựa hẳn vào người chồng tôi một cách nũng nịu.

Tôi cứ thể chảy người ngã xuống sàn nhà trong tiếng la thất thanh. Tôi chợt hiểu vì sao chồng tôi cứ khăng khăng không muốn có con, khăng khăng đòi tôi phá thai. Không phải vì anh ta còn thăng tiến, không phải vì lo chưa mua được nhà, không phải vì gia đình. Mà bởi vì, tâm trí, tình cảm của anh ta đã đặt ở một đứa con khác, đứa con của người phụ nữ khác.

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...