Chẳng biết làm sao với ngần ấy nhớ thương, chẳng rõ phải làm sao để coi nhau như người lạ!

Chia tay là hết? Chẳng cần biết quá khứ ấy đã từng hạnh phúc ra sao! Chia tay là xong? Chẳng cần hiểu đã từng yêu hết lòng và tin hết dạ, chẳng cần rõ phải làm sao với ngần ấy tin yêu, phải làm sao nhìn người mình thương giờ hạnh phúc trong vòng tay người khác?

Những ngày qua, phố huyện buồn bã với những cơn mưa ướt nhẹp, có những cơn mưa dầm dề kéo dài như muốn nuốt trọn cả bầu trời quang mây, nhưng đôi khi lại chưa kịp thả trôi những giọt mưa xuống từng dòng nước thì đã vội bốc hơi đi đâu mất.

Cái không khí buồn bã của bầu trời xám xịt kia hình như khiến cảm xúc của con người nơi đây cũng chậm hơn một nhịp hay phải chăng lòng người chẳng vui nên nhìn đâu cũng thấy buồn, không gian cũng bỗng chốc trở thành những mùa nhớ chẳng sao nguôi ngoai.

Em là một cuộc đời đa sầu đa cảm, dễ khóc mà cũng nhanh chóng hồi phục bằng những nụ cười trên môi và có lẽ bởi những cảm xúc dễ thay đổi đó lại khiến em chạnh lòng nhiều hơn, và lại nhớ anh nhiều hơn lúc nào.

Em bình thản đứng giữa hạnh phúc của bao người, nhưng trái tim em lại rộn nhịp bởi những nhớ thương về một ký ức đã chẳng còn rõ mùi vị. Anh và em, chúng ta giờ đã mỗi người một chốn, em quay lại nơi phố huyện yên bình, anh dừng chân nơi phồn hoa hào nhoáng, chúng mình giờ cách xa cả tâm hồn lẫn khoảng cách địa lý.

Anh này, có khi nào giữa nhộn nhịp đời anh, anh từng dừng lại để hoài niệm về em như em vẫn thường làm - về người đã từng bên anh một đoạn đường thanh xuân ngắn ngủi? Chúng mình rời xa vòng tay nhau, bỏ bê cuộc đời nhau như chưa từng quen biết, giữa khoảnh cách rộng dài đó là một bức tường vô hình của bon chen xô bồ, của trách nhiệm nặng nề với gia đình và chính bản thân hai chúng mình.

Đôi khi, những hình ảnh của cả hai trên mạng xã hội cứ vội vàng vụt qua, chúng ta cứ lặng lẽ để từng dòng ký ức đó chảy qua lờ lững như thể đó là một sở thích chẳng sao bỏ đi trong một sớm một chiều...

Đôi lúc, em thật sự rất muốn chạy qua cái lằn ranh ngăn trở hai đứa mình để tiến gần hơn cuộc sống của anh, nhưng khát khao đó càng lớn dần thì trái tim em lại càng thêm đau nhói, vì thật lòng em hiểu đó là sai lầm, đó chỉ như trăng nơi đáy giếng, dù cố vớt vát ra sao nhận về phía em chỉ là hụt hẫng và tổn thương mà thôi.

Chúng mình gặp nhau thật tình cờ, và cũng thật vội vã để đến bên nhau, tưởng chừng đoạn tình cảm ấy sẽ được tính bằng năm rộng tháng dài, nhưng rốt cục lời chia tay thốt ra cũng chỉ tựa một cái chớp mắt của cả đời người.

Nếu như ngày đó, em không để hai ta gặp nhau phải chăng hiện tại em cũng không phải đắn đo làm sao với ngần ấy nhớ mong cũ kỹ... Nhưng, liệu chúng ta chậm rãi làm quen với sự tồn tại của cả hai trong cuộc đời nhau thì liệu em có thể giữ được anh, và liệu anh có can đảm để ở lại bên em, che chở cho em giữa những cơn bão của cả đời người hay không?

Người ta vẫn luôn đồn thổi vào tai nhau rằng, Trái Đất chúng ta đang sống tròn vẹn lắm, nên chỉ cần hai trái tim đồng điệu thì dù cách xa đến đâu cả hai vẫn quay về bên nhau. Nhưng hình như, chúng mình rời xa nhau để cả hai vĩnh viễn chẳng bao giờ nhìn thấy nhau thêm một lần nào nữa.

Năm dài đằng đẵng trôi qua, em chợt nhận ra rằng hiện tại thì anh cũng chẳng còn giành một góc trái tim cho em nữa... chỉ riêng em vẫn mãi chấp niệm một đoạn đường lỡ dở mà thôi. Cái cảm giác hoang mang chẳng biết làm sao với từng ấy nhớ nhung về người yêu cũ thật sự rất tệ - thương mà chẳng dám thổ lộ, ghen mà chỉ dám cất gọn vào nơi đáy trái tim đau đớn.

Cố gắng chôn vùi từng giọt nước mắt vào những đêm dài, để can đảm chưng ra cho người ấy thấy rằng mình vẫn hạnh phúc. Em phải làm sao với ngần ấy nhớ thương đã ăn sâu vào từng tế bào?

Chia tay là hết?

Chẳng cần biết quá khứ ấy đã từng hạnh phúc ra sao!

Chia tay là xong?

Chẳng cần hiểu đã từng yêu hết lòng và tin hết dạ, chẳng cần rõ phải làm sao với ngần ấy tin yêu, phải làm sao nhìn người mình thương giờ hạnh phúc trong vòng tay người khác?

Thật khó để kể về một người chỉ qua vài ba trăm từ ngắn ngủi, cũng thật khó để mà em có thể dễ dàng buông tay tất cả và sống tiếp một cuộc đời vô vị khác. Nhưng, tình yêu trên đời này luôn là vậy, luôn đau đớn và nghiệt ngã như thế.

Anh bước đến cuộc đời em thật nhẹ nhàng như những cơn gió thu mát lành và anh cất bước quay lưng cũng nhẹ nhàng như thế. Em lảng tránh mọi câu chuyện khi vô tình có tên anh trong đó, em chạy trốn khỏi những câu chuyện đó chỉ vì không muốn bản thân mình bật khóc giữa đám người lạ lẫm. Em đã chạy trốn mọi cuộc vui, mọi hào nhoáng của cuộc sống xung quanh chỉ vì sợ hãi ký ức sống động về anh được dịp sống dậy. Em đã và đang sống một cuộc đời vô vị và tẻ nhạt như vậy đấy.

Đêm dần trôi và em vẫn lang thang giữa cuộc đời vô định cùng những nỗi sầu lạc lõng, chỉ vì em chẳng biết phải làm sao cho thoả với ngần ấy nhớ mong đã tạm rời xa hiện tại...

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...