Có phải khi người ta lớn, nỗi buồn cũng lớn dần theo không?

"Khi người ta lớn, niềm vui và nỗi buồn cũng lớn lên theo. Trong những giấc mơ của tôi, không chỉ có châu chấu chuồn chuồn như những ngày thơ bé. Đã có bão giông theo về trong những đêm gió luồn qua mái lá. Ờ, ngay cả giấc mơ cũng lên đó thôi." - Nguyễn Nhật Ánh

Loading...

Có bao giờ bạn đi ngang qua một con đường đông đúc và tấp nập nhưng lại luôn thấy bản thân thật cô đơn và tách biệt với cái thế giới mà bạn đang nhìn thấy không? Có bao giờ bạn bật khóc vì những điều rất ngớ ngẩn, vì những câu nói tưởng chừng như là một câu bông đùa của một ai đó không? Và có bao giờ bạn thấy nỗi buồn cũng đang lớn lên theo không?

Khi lớn lên rồi, bạn nhận ra rằng bạn không còn muốn gào khóc to lên như hồi đó nữa... thay vì thế, bạn tìm cho mình một chỗ an toàn, một nơi chỉ có một mình để bật khóc. Bạn không thể suốt ngày kể lể hay gọi về cho gia đình, những đứa bạn thân để nói về những thứ mà mình gặp phải. Rồi tự nhiên bạn nhận ra rằng: Khóc lóc chẳng để làm gì cả? Bạn bắt đầu chai lì hơn, bạn tập quen với những người bạn không hề thích và những chuyện mà bạn không hề muốn nó xảy đến với mình. Dù là bất kể chuyện gì xảy ra đi nữa, bạn kìm nén, bạn chấp nhận nó như một phần tất yếu của cuộc sống. Đó là lúc bạn bắt đầu trưởng thành.

Nhưng không phải người ta quen rồi có nghĩa là khi gặp lại người ta không còn thấy đau nữa...... Một khi ai đó vô tình nhắc lại hay bất chợt người ta gặp được một người có hoàn cảnh giống mình, người ta chợt nhận ra, chẳng có nỗi buồn nào là mất đi cả, ám ảnh thì vẫn cứ là ám ảnh, chẳng có cách nào để quên đi. Nỗi đau thì luôn ở đó, chỉ cần có dịp là nó lại thức dậy dằn xé tới nát lòng.

Rồi tự nhiên trên con đường đông đúc, nhộn nhịp nhưng chỉ có một mình ấy, bạn bật khóc. Không phải là vì bạn đau khổ quá mà là bạn đã chịu đựng và kìm nén quá lâu rồi. Lâu đến mức mà khi nghĩ lại bạn thấy tự nhiên sao mình kiên cường đến lạ. Mà hãy chỉ để bản thân mình được khóc một chút thôi nhé vì ngày mai mặt trời cũng sẽ mọc, chúng ta vẫn phải sống tiếp và mọi chuyện dù thế nào đi nữa cũng sẽ lại ổn thôi.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã từng viết trong tác phẩm "Cây chuối non đi giày xanh" như thế này: "Khi người ta lớn, niềm vui và nỗi buồn cũng lớn lên theo. Trong những giấc mơ của tôi, không chỉ có châu chấu chuồn chuồn như những ngày thơ bé. Đã có bão giông theo về trong những đêm gió luồn qua mái lá. Ờ, ngay cả giấc mơ cũng lên đó thôi."

Vậy có phải nỗi buồn cũng đang lớn lên theo đấy không?

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...