Em và anh, còn đó một tiếng "thương"...

Có những thứ bỗng nhiên trở thành "kí ức" thì lại day dứt đến đau lòng, nhưng em đâu còn có thể ích kỉ chạm tay vào cuộc sống của thêm nữa.. Em chỉ có thể "thương" anh, chỉ có thể lặng lẽ từ phía sau, giống như những ngày đầu tiên...

Loading...

Anh này, khi yêu anh, em đã từng cảm thấy mình ngốc ngếch, dại khờ đến nhường nào để anh dễ dàng len lỏi vào cuộc sống của em... để rồi anh dần trở thành một điều không thể thiếu vắng, cứ vậy mà hiện hữu trong suốt cả tuổi thanh xuân của em.. Em không nhớ nổi đã bao nhiêu lần mình cố gắng bước ra khỏi nhau, cố rời bước nhau để rồi lại tình cờ hay cố ý, cuộc sống lại cứ nối hai bàn tay mình lại với nhau... chạm vào nhau, đan những ngón tay nhỏ của em vào bàn tay to lớn của anh; để rồi anh lại cứ thản nhiên như thế mà dẫn em đi qua những tháng năm đẹp đẽ của tuổi trẻ. Em, chưa một lần hối tiếc vì đã có anh trong cuộc đời em!

Có đôi lúc em tự hỏi rằng sao chuyện tình của anh và em, từ đầu đến tận lúc kết thúc vẫn chẳng có vui! Là do thứ tình cảm vốn dĩ không nên bắt đầu và không thể đặt tên nên nó cứ mãi day dứt, âm thầm đến bình lặng và cứ giữ mãi một chữ "thương". Anh bảo, cho dù là bây giờ em rời bỏ anh, anh vẫn "thương" em, thương cho cái đường tình duyên lắm long đong lận đận của em... Em cũng vậy, cũng một tiếng "thương" anh đến nghẹn, nhưng lại chẳng còn cách nào để nói ra với anh nữa.

Anh từng nói với em, anh thương nhớ lắm, em của quá khứ; em của những ngày tháng còn đủ nhiệt thành để yêu anh bất chấp mọi lí trí, những ngày tháng em còn mãi sau lưng anh; chờ anh chán chê những bon chen công việc, những thú vui bên ngoài kia để ôm lấy em- những cái ôm vội... Em của ngày xưa ngang ngược, dám làm những điều chỉ cần là trái tim em sai bảo. Em của bây giờ mỏi mệt rồi, chỉ muốn dựa vào đâu đó- bình yên thôi!

Tay em, đã có một người thay anh nắm lấy, không mãnh liệt và ồn ào như anh, cũng chẳng có những lúc trống trải đến quay quắt. Chỉ là nhiệt thành, là giữ chặt mãi không buông! Không có em, cuộc sống của anh chắc cũng dễ thở hơn nhiều. Không có em, biển trong anh sẽ chẳng còn những cơn sóng vồ vập nữa, chỉ còn những con sóng nhỏ lăn tăn, bình lặng không anh? Em làm được rồi đó anh, em trả anh về với những gì anh thuộc về, nơi chưa một lần có em!

Em vẫn dõi theo anh, chỉ là từ một hướng khác. Em bước ra rồi, bước ra khỏi cuộc sống của anh theo một cách làm anh ghét em nhất, nhưng chắc cũng là cách duy nhất. Em cho anh cái quyền ghét em, quyền trách móc em; nhưng sao anh vẫn vậy- vẫn cái nụ cười hiền lành, cái nụ cười muốn bao bọc em, mặc cho những thương tổn em cũng đã tạo ra cho anh.

AEm thương anh, thương nhiều hơn tất cả mọi thứ em có ở thực tại, nhưng em không thể ích kỉ, không thể đòi hỏi vẫn được chạm vào cuộc sống của anh nữa rồi. Em sẽ lùi lại một bước, em cũng sẽ bao bọc lấy những thương tổn của anh như chính cái cách anh bảo bọc em đến tận lúc này!

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...