Giá như có thể trốn đến một hành tinh không ai làm tôi buồn, không ai bỏ rơi tôi...

Cho tới thời điểm này của cuộc đời, tôi yêu nhiều, vấp ngã cũng nhiều, đau khổ lại càng nhiều. Đôi lúc..... ngại yêu, sợ bắt đầu! Và cứ thế, tôi yêu thương vô định, cơ bản, hời hợt, tạm bợ...

Chuyện như thể mới xảy ra hôm nay

Hôm nay tớ buồn cậu ạ, nhưng cậu chẳng để tâm đâu, ừ tớ biết mà, vì nó có liên quan gì tới cậu đâu cơ chứ. Có những chuyện dù xảy ra thường xuyên, ngỡ là bản thân đã quen chịu đựng cảm giác ấy, vậy mà, một ngày trời không nắng không mưa, chuyện đó xảy ra, tớ sướt mướt như đứa trẻ vậy, cũng chả hiểu nổi mình nữa rồi.

Cả ngày nay, tớ đeo tai nghe, nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần bài "Đi để trở về" của Soobin Hoàng Sơn, nghe tới nước mắt đầy mặt. Hình như tớ nhớ nhà, phải rồi, tớ nhớ nhà lắm, cho dù ở đó cũng không thiếu những nỗi đau, ít nhất thì tớ cũng không trơ trọi như ở đây, loay hoay mãi không biết dựa vào đâu.

 

Tớ cứ hay suy nghĩ lan man, nghĩ hoài về những chuyện không đâu, không đầu không cuối, tớ nghĩ về quá khứ đẫm mồ hồi của ba, nghĩ về hiện tại chất đầy những tủi hờn của mẹ, nghĩ cả về tương lai xa xăm, mờ mịt của tớ và mấy nhỏ em. Không biết sau này tớ lớn hơn chút nữa, trưởng thành hơn chút nữa, tớ có thể thay đổi cuộc đời của tớ và chúng không nhỉ, bi quan và hoang mang quá thể, không biết phải sống như thế nào, chả nhẽ tự tử chết đi cho rảnh nợ.

Liệu bắt đầu làm lại mọi chuyện lúc này có còn kịp không, mọi thứ cứ chấp vá như thế nào liệu có ổn, tớ nhìn thấu cả một mảng xám xịt trong đôi mắt. Giá như tớ có thể bỏ trốn khỏi thế giới, tới một hành tinh không ai làm tớ buồn, không ai bỏ rơi tớ, nhất là hành tinh ấy còn phải có cậu, cậu của riêng tớ, để tớ không nghĩ linh tinh bao nhiêu là thứ.

Tớ và cậu, liệu rằng có cái kết nào không, hay sẽ mãi chỉ lửng lơ trong việc gọi tên các mối quan hệ như bây giờ, nhiều lúc tớ nghĩ mà phát khóc lên được, tính ai cũng bướng, cũng ngang, liệu tớ có nên rời đi không, hay là tớ trở lại là tớ khi cậu chưa xuất hiện, mặc kệ cậu cậu sống cuộc sống vui vẻ bên một người nào đó.

 

Hay là thế nhỉ, mà chắc phải thế thật, chắc tớ block facebook cậu rồi bỏ học về quê, ôm mẹ khóc thật lâu, khóc cho bằng hết những uất ức trong lòng, rồi tiếp tục sống trong ngôi nhà của mình, cưới một người đàn ông, sinh cho anh ta những đứa bé, cuộc sống bình thường tới mức tầm thường, trở thành một cô vợ giống hàng ngàn hàng vạn cô vợ khác.

Hẳn là cậu đang nghĩ "cứ làm bất cứ điều gì tớ thích", làm thế nào mà tớ quên mất cậu sẽ chẳng bao giờ nhẹ nhàng hay níu giữ một đứa như tớ, nhiều lắm cậu sẽ lại nói "bỏ đi" thêm một cái iconl giơ ngón tay hoặc một tiếng thở dài, rồi lặng đi, không nhìn tới tớ nữa. Tớ thấy tớ khác quá rồi, để quên đâu mất cô bé lạnh lùng, ham chơi ngày xưa, để trở thành con người yếu đuối như vầy, tớ không nhớ bao nhiêu lần đã tắt rồi mở trò chuyện với nick facebook của cậu, cứ tắt là chốc chốc lại mò mẫm vào xem cậu có ib cho tớ không, mệt mỏi thật, tớ chẳng muốn đưa ra những câu hỏi ngu xuẩn để tự làm mình buồn đâu, nhưng cậu à, tớ không đủ can đảm, cậu giả vờ bỏ mặt tớ đi được không, để lại tớ cô độc như trước đây được không?

~~~~~~~~~~~~~~~~

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
loading...
Đóng
loading...