Hoá ra, chúng ta đã từng yêu.

Những ngày mưa đã bắt đầu trên con phố nhỏ bắt đầu cho một mùa hạ tới. Khi nhắc tới mùa hè, người ta sẽ nghĩ ngay đến nắng nhưng lại bất chợt quên rằng, thật ra mùa hè đến mùa mưa cũng bắt đầu. Nhưng có điều kì lạ rằng, em đã không còn tìm đến anh trong những ngày ẩm ương này nữa, cũng không còn hành hạ bản thân nữa. Anh biết không:"Chuyện tình yêu vốn mãi vốn mãi luôn

Loading...

Trên đời này có rất nhiều thứ nhiều thứ đều không thể nghịch chuyển được mặc cho chúng ta có cố gắng có tự lừa dối bản thân đi nữa thì nó vẫn mãi mãi không thể thay đổi. Em không thể thay đổi số mệnh của mình, cũng không thể quay lại tuổi thanh xuân năm ấy, những ngày tháng hạnh phúc năm ấy.

Năm ấy, là em thầm thương trộm nhớ anh, cứ thế cứ thế từng ngày tình đơn phương lại lớn dần lên. Thích là thế, thích chờ dáng anh đạp xe vào cổng trường, thích nhìn anh cười cùng bạn bè, thích khuôn mặt nghiêm túc khi anh giải những bài toán khó nhưng lại ghét anh khi thấy anh cười với bạn gái khác, giảng bài cho họ. Em cứ thế âm thầm thích, âm thầm giận dỗi nhưng lại chẳng dám nói, chẳng dám ngỏ lời. Cứ thế, em tưởng như rồi chúng ta sẽ cứ sống ở trong cuộc sống của riêng mình là những người dưng cùng nhau đi qua thời trung học.

Nhưng rồi những người bạn của em lại đưa em đến gần anh hơn. Mọi người cùng tham gia câu lạc bộ guitar của trường, em cũng là thành viên nhưng lại không biết chơi mặc dù rất thích học. Anh bảo là em là một cô gái có chút thiếu kiên nhẫn, và hơi lười. Em và anh nói chuyện với nhau nhiều hơn, hay đi đến các quán cafe anh đàn còn em sẽ hát. Dường như chúng ta đều đã dần tập quen với việc có sự xuất hiện của người kia và rồi.

Ngày anh ngỏ lời - là ngày bầu trời cao thật cao, nắng chiếu rọi qua tán lá nhảy nhót trên vai anh cùng cây đàn guitar. Mọi chuyện như một giấc mơ trở thành hiện thực.

Chúng ta đã cùng nhau trải qua những điều kì diệu của tình yêu. Anh đâu biết rằng tình yêu em trao anh từ lúc nào đã in đậm rất sâu. Chúng ta cùng nhau đến trường cùng nhau giải bài tập, cùng nhau hát trong phòng tập đàn. Chúng ta nắm tay nhau đi qua mùa mưa, qua mùa đông lạnh giá, cùng ngắm đồi hoa vào mùa xuân nhưng lại buông tay nhau vào đầu mùa hạ. Đúng vậy, chúng ta đã không còn là của nhau nữa. Chúng ta không còn quay về như khi chúng ta đã từng. Em chấp nhận buông tay anh, buông bỏ những tháng ngày bên nhau, buông bỏ cả một ánh mắt, buông bỏ cả một đoạn kí ức. Em không thể níu kéo, không thể làm anh yêu em như anh đã từng,..

Chúng ta ai cũng từng biện minh cho những ngày đã không còn muốn bên nhau nữa,... anh cũng vậy. Người ta nói khi yêu rồi sẽ trở nên rất ngu ngốc, rất ngốc. Khi đó em đã từng ôm trong mình một giấc mộng mông lung mà tươi đẹp, cảm thấy cuộc sống sau này chúng ta sẽ có nhau, sẽ cùng nhau đi đến nhiều thật nhiều vùng đất mới. Nhưng rồi, không có sau này nữa, chúng ta đã thực sự buông tay nhau trả lại cuộc sống của riêng mình.

Thời gian cũng thế trôi đi, em cũng như anh an nhiên và ngược xuôi với những bộn bề cuộc sống. Có đôi lúc mệt mỏi với bao áp lực cuộc đời muốn oà khóc lên em cũng sẽ vùi mình vào thế giới của những bản nhạc guitar cũ. Em không tìm đến anh, cũng chẳng muốn để anh thấy em yêu đuối như thế nào, có lẽ đó chính là sự tự tôn duy nhất còn lại của bản thân em, mặc cho có những lúc em tưởng mình chẳng thể vượt qua nỗi.

Em biết rằng, chia tay, trong một khoảng thời gian nào đó chúng ta đều sẽ chìm đắm trong những kí ức chợt nhớ một thói quen, sẽ có những thổn thức nhớ thương thậm chí là dằn vặt tiếc nuối ngã quỵ nhưng rồi chúng ta đều sẽ bước qua. Nỗi đau nào cũng sẽ phai mờ, sẽ không còn chảy máu và đau đớn nữa. Rồi chúng ta sẽ quên nhanh thôi, bởi chia tay đơn giản chỉ là chúng ta không còn cảm thấy hạnh phúc bên những người đó nữa, dù cho có còn yêu bao nhiêu, có nhiều cỡ nào nhưng hạnh phúc niềm vui đã không thể cùng nhau chia sẻ. Chia tay cũng chính là không dựa dẫm và người ta thương nữa, đã đến lúc em phải tự yêu thương tự đứng dậy yêu thương bản thân rồi.

Phải không anh, rồi chúng ta đều sẽ ổn như cách chúng ta buông bỏ nhau dễ dàng kết thúc một kí ức đầy nắng vàng, anh nói yêu em và chính anh cũng là người nói chia tay- tình yêu nhẹ nhàng bất chợt như cơn mưa mùa hạ.

Em, vẫn là "cô gái bé nhỏ" nhưng đã chẳng phải của anh nữa rồi. Sau này, rồi sau này, anh sẽ chẳng còn nhớ em thích ăn gì, thích nghe bản nhạc nào, hay thậm chí cả khuôn mặt của em. Em rồi sẽ là một cô gái mang tên "người cũ" trong những người đã từng đi qua tuổi thanh xuân của anh. Em không buồn vì điều đó, vì có lẽ đến khi đó chúng ta đều đã có cuộc sống của riêng mình.

Năm ấy em có anh, những năm sau này em giữ lại cho mình một kí ức nhỏ, một mùa mưa dưới góc hiên đầu hạ, cùng ánh mắt, cùng nụ cười, và cái nắm tay đã từng nguyện thề.

"Sao em cứ mãi đau buồn thế

Như bông hoa đang úa tàn gần kề

Chuyện tình yêu vốn mãi vốn mãi luôn đâu phải dễ

Trăm lời ngọt ngào đi với trăm lời nguyện thề

Ai biết đâu ai đã đem lòng say mê."

Là em, là anh hay là hai chúng ta?

Hoá ra chúng ta đã từng yêu!

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...