Im lặng là tận cùng của tổn thương

"Nếu một mối tình chỉ xuất phát từ một phía, thì cần đánh cược khoảng thời gian bao nhiêu là đổi được một kết thúc trọn vẹn?"

Loading...

Tôi tự hỏi: nếu một mối tình chỉ xuất phát từ một phía, thì cần đánh cược khoảng thời gian bao nhiêu là đổi được một kết thúc trọn vẹn?


...
Sáng nay khi bầu trời vừa hửng nắng, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ người quen:

- Em có đang bận gì không? Cafe nhé.

- Được anh. Tầm 9h em có mặt. Cafe Hẻm, dưới chân cầu Hoàng Hoa Thám.

- Ừ em. Hẹn gặp em sau.

Dứt lời, tôi chỉ còn nghe tiếng tút vì đầu dây bên kia đã cúp máy.

"Lạ nhỉ. Mọi hôm nếu có đi cafe thì nhỏ Loan thì luôn là đứa chủ động gọi rủ chứ?" – Tôi nhăn mặt buột miệng tự hỏi vì đây là lần đầu tiên bạn trai của Loan – nhỏ bạn thân từ thời sinh viên, chủ động gọi rủ tôi cafe.

Tôi tặc lưỡi, nhưng cũng nhanh nhẹn chuẩn bị để kịp giờ hẹn.
...

9h. Tôi rảo bước vào quán cafe có hai hàng cây xanh dọc lối đi, vẫn vài bản nhạc quen thuộc chẳng mấy xa lạ với một đứa khách ruột như tôi.

- Loan đâu anh?

Tôi khựng lại, có chút ngần ngại vì chỉ có bạn trai của cái Loan. Lấy làm lạ vì vốn dĩ hai người luôn dính nhau như sam trong tất cả các cuộc hẹn cafe với tôi.

- Anh và Loan chia tay rồi.

- Tại sao? – Tôi vội vàng kéo ghế, ngoảnh mặt nhanh hướng về phía cô bé nhân viên đang chờ tôi xem menu gọi nước – Một ly cam!

- Anh và cái Loan dạo gần đây cãi nhau rất nhiều. Bởi cô ấy càng lúc càng ghen tuông vô lý, mặc cho anh có giải thích bao nhiêu lần. Ngày trước, anh chỉ nhắn tin hỏi thăm sức khỏe người yêu cũ, cô ấy nổi quạu với anh mấy ngày liền, sau đó lại đùng đùng khó chịu khi thấy anh khen cô bạn chung chỗ làm dễ thương. Anh nói với cô ấy anh chẳng có ý gì cả, chỉ là mối quan hệ người yêu cũ và đồng nghiệp. Cô ấy khóc rất nhiều, rồi thì cũng chịu bỏ qua cho anh. Từ đó trở đi, bất cứ lúc nào anh dính dáng đến một đứa con gái nào, bất kể là ở vị trí hay trong một mối quan hệ nào, cô ấy cũng cáu gắt, rồi bỗng dưng đột ngột im lặng. Dần dà, anh cảm thấy tụi anh không còn thấu hiểu được nhau nữa, nên anh quyết định dừng lại.

- Anh đã nghĩ kĩ rồi chứ? – Tôi nhíu mày hỏi.

- Anh nghĩ kĩ rồi.

Tôi nắm chặt bàn tay mình. Vốn dĩ, đó chẳng phải là câu trả lời tôi muốn nghe từ anh ta. Im lặng hút một hơi nước cam còn vị ngọt của đường. Tôi từ tốn nói:

- Nếu anh đã có quyết định của riêng anh thì chuyện hai người, em không can thiệp. Chỉ có đôi lời cần nói với anh. Em và cái Loan chơi thân với nhau từ thời tụi em còn sinh viên, bản tính nó, hơn ai hết, em hiểu. Em và nó, giống nhau ở chỗ, hai đứa đều quan niệm sau chia tay, tuyệt đối sẽ chẳng có mối quan hệ nào bất kể là anh em, hay bạn bè. Bởi những mối quan hệ như thế với người cũ có khác gì mối quan hệ tình nhân đâu? Vốn dĩ đã mập mờ, lại còn chẳng rõ ràng. Phụ nữ, chẳng ai đủ bao dung hay cao thượng nhìn người thương của mình sau chia tay còn dính dáng đến người thương cũ. Thêm nữa, phụ nữ chúng em, có thể không trở thành nữ hoàng trong mắt người đời, nhưng lúc nào cũng mong cầu mình có thể là công chúa trong lòng người đàn ông mình yêu thương nhất. Anh khen cô đồng nghiệp của anh như thế, anh có nghĩ đến cô gái ngày ngày bên anh sẽ chạnh lòng? Cô ấy đã đánh cược cả tuổi thanh xuân để đổi lấy mọi điều tốt đẹp nhất cho anh, quên mất cả việc phải chăm chút cho bản chính bản thân mình, mặc kệ ngoài kia bao nhiêu người cần cô ấy, cô ấy chỉ cần một người thương duy nhất là anh. Cô ấy khóc rồi bỏ qua mọi thứ cho anh. Bởi cô ấy thương anh và cần anh. Nhưng anh vốn đã quên mất rằng, với phụ nữ, một khi thương tổn đủ lớn, sâu nặng cách mấy cũng trở nên vô nghĩa. Cô ấy im lặng với anh, vì cô ấy đã quá mỏi mệt. Anh cứ nghĩ xem, một đôi vai nhỏ bé, gánh làm sao hết những nhọc nhằn tình ái. Chưa kể vết sẹo ban đầu anh mang đến còn chưa được chữa lành?

Dứt lời, tôi đứng dậy cáo lỗi ra về. Vốn là phụ nữ, tôi hiểu những gì cái Loan đã trải qua, những giọt nước mắt bất chợt rơi xuống thay cho sự đồng cảm, tôi giấu vội...

Từ lần đó, tôi chẳng bao giờ gặp lại anh ta, cũng nghĩ hẳn anh ta đã có một mối quan hệ mới. Nhưng trong thâm tâm, chưa lúc nào vơi bớt chút nghĩ suy. Phụ nữ, nặng lòng vì dăm ba điều cỏn con không đáng, là chuyện thường tình!

Tôi nhận ra rằng thật chất, khi yêu, chẳng ai muốn mình trở thành kẻ bị ép buộc, nhưng vẫn luôn mong cầu đối phương phải có sự tự nguyện. Phụ nữ nào cũng đều khao khát người đàn ông mình yêu dẫu bên ngoài có trăm vạn người kề, vẫn biết đâu là giới hạn và điểm dừng, vẫn nhớ bên cạnh vốn đã có một mối tình thâm. Đàn ông, sai lầm ở chỗ khi thấy người phụ nữ mình yêu lặng thinh, lại nghĩ đó chính là biểu hiện ngoan ngoãn.

Phụ nữ, có cái tôn của phụ nữ. Lặng thinh, không đồng nghĩa với việc chấp nhận đàn ông dửng dưng thản nhiên phạm sai lầm, mà lặng thinh, chính là chấp nhận cho bản thân thời gian, chờ đến lúc đủ tuyệt vọng, rồi buông tay!

Thế thôi.

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...