Nàng dâu không yên phận (Phần 13)

Vân ước gì mình có thể quay ngược lại thời gian, và làm lại cái điều mình đã làm. Đó là lấy Mạnh. Nếu có thể, cô sẽ tiếp tục chờ đợi Duy, cô không nên nông nổi như thế. Nhưng tất cả chỉ là nếu.

- Thảo, em không được làm thế! - Vân nói lớn. Nhưng nói xong rồi mới thấy mình vô lý. Cô chẳng có quyền gì ngăn cản được Thảo không cưới người này người kia. Đàn ông trong thiên hạ nhiều vô kể, sao cứ phải là Mạnh?

Thảo nói:

- Em đã trao tấm thân này cho anh Mạnh, anh ấy là chồng của em thì có gì sai? Chị không yêu anh ấy thì phải giải thoát cho anh ấy đi chứ.

Vân không ngờ bà Yến lại tẩy não Thảo đến mức độ này. Thảo cứ ngỡ rằng nó vớ được một miếng mối béo bở như vậy ư? Họ có thể hất cẳng cô ấy ra bất cứ lúc nào và thay vào đó là một người đàn bà khác. Huống hồ, Thảo lại là một người giúp việc của họ. Họ sẽ mãi mãi coi cô ấy là một người giúp việc. Họ đồng ý để Thảo về làm dâu chỉ là muốn che giấu cho tội lỗi của mình.

Nhưng Vân biết mình không thể thay đổi được gì khi Thảo đã muốn thế, cô mỉm cười, cái cười mang đầy vẻ giễu cợt:

- Nếu em đã muốn vậy thì chị cũng không còn gì phải lo lắng nữa, chị sẽ ký đơn. Đến một lúc nào đó em sẽ biết tại sao chị lại muốn ra đi.

Vân lấy bút và đặt xuống ký đầy quyết tâm. Cô đã muốn giúp Thảo, nhưng Thảo lại cho rằng cô có ý thù địch. Có thể một người như Thảo dễ bị vinh hoa phú quý làm mù quáng, nhưng biết đâu yên phận như vậy lại đỡ hơn cô.

Bà Yến nhìn tờ đơn đã được ký thì liền giật lấy, rồi liếc mắt nhìn Vân:

- Cô chuẩn bị dọn đồ ra khỏi cái nhà này đi.

- Con sẽ làm mọi việc nhanh chóng.

Vân nhìn sang người chị chồng của mình, bây giờ thì cô đã hiểu được tại sao Dung lại bị chồng bỏ. Một người đàn bà thế này ai có thể yêu thương nổi?

Vân ước gì mình có thể quay ngược lại thời gian, và làm lại cái điều mình đã làm. Đó là lấy Mạnh. Nếu có thể, cô sẽ tiếp tục chờ đợi Duy, cô không nên nông nổi như thế. Nhưng tất cả chỉ là nếu.

Anh không biết gì tôi cũng không ngạc nhiên. Nhưng giữa tôi và anh không có tình cảm, anh lấy ai thì chúng ta cũng không ai phải đau lòng cả. (Ảnh minh hoạ)

Mạnh từ bên ngoài cổng đi vào, thấy Vân mang đồ ra thì vội giữ cô lại hỏi:

- Cô định làm gì? Định đi đâu?

Vân nhìn vào bên trong, nơi Thảo, mẹ chồng và Dung đang đứng đó quan sát cô. Cô đáp:

- Tôi vừa ký đơn ly hôn, giữa chúng ta không còn ràng buộc gì nữa cả.

- Cô dám? - Mạnh gằn giọng.

- Tôi dám hay không cũng không bằng mẹ anh muốn vậy. Anh hãy chuẩn bị cho lễ cưới tiếp theo của mình đi.

- Cái gì?

Nói đến đây Vân có thể hiểu được Mạnh không hề biết gì chuyện mình sắp sửa lấy một người đàn bà khác. Cả cuộc đời của anh chịu sự chi phối của mẹ, ngay cả chuyện cưới xin cũng là sắp đặt cả, như vậy có khác gì một con rối đâu. Vân bật cười, nghiêng đầu nhìn cái người đã từng là chồng cô:

- Anh không biết gì tôi cũng không ngạc nhiên. Nhưng giữa tôi và anh không có tình cảm, anh lấy ai thì chúng ta cũng không ai phải đau lòng cả.

Mạnh mím môi, bàn tay anh vẫn nắm chặt cổ tay của Vân. Giữa anh và Vân không lấy nhau dựa trên tình yêu, nhưng cũng có những khoảng thời gian là vợ chồng, cô ta đâu cần phải lạnh lùng đến thế. Mạnh thấy khó chịu về điều đó, cứ như thể, lấy anh là một sai lầm trong cuộc đời của cô vậy.

Đúng thế! Lấy Mạnh là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời của Vân. Cô đã hại đời mình, đời Mạnh, đời Thảo. Tự tay làm lỡ dở đoạn tình duyên giữa cô và Duy.

- Mẹ đang đợi anh trong nhà để nói chuyện đấy. Sau này anh không cần phải vì tôi mà tức giận nữa.

- Đứng lại.

Cô không còn là người của gia đình này nữa, không nhất thiết phải nghe lời một ai. Vì thế khi Mạnh dù có nói giọng đáng sợ thế nào, cũng khống khiến bước chân của Vân dừng lại.

Mạnh tức giận, anh chạy vào trong nhà thì thấy mẹ và chị gái đang ngồi đó. Hai người như đã chứng kiến hết thảy cuộc nói chuyện vừa rồi, khuôn mặt họ lạnh tanh không một cảm xúc.

- Mẹ, chuyện này là thế nào?

Bà Yến nhấp trà rồi nhổ lại vào đó, nhướn mày hỏi lại:

- Thế nào là thế nào?

- Tại sao lại có chuyện con sắp lấy vợ mới? Cô ta là ai?

Dung cười đon đả, đi đến vỗ vai Mạnh:

- Chuyện này đâu có quan trọng gì hả Mạnh? Em lấy ai thì người đó cũng đâu có làm ảnh hưởng đến cuộc đời em. Em chỉ cần đẻ với cô ta một đứa con là được mà.

Mạnh hất tay Dung ra, bảo:

- Các người coi tôi là gì? Chẳng lẽ đến chuyện tôi bỏ ai, lấy ai cũng không được quyền quyết định hay sao?

- Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi! - Bà Yến dịu giọng - Mẹ muốn tìm một đứa con dâu thật hoàn hảo so với nhà ta. Con đừng suy nghĩ gì về việc này hết, con chỉ việc hưởng thụ thôi. Mẹ đã chu toàn hết tất cả cho con rồi.

- Vậy mẹ định cho con lấy ai đây? Mẹ nghĩ con là con chuột bạch của mẹ, hay là một thằng trai bao?

- Kìa, Mạnh! - Dung sợ Mạnh sẽ khiến mẹ tức giận nên vội vàng ngăn lại. - Con Vân đấy em cũng thấy rồi, nó đã khiến nhà ta mấy tháng nay mệt mỏi, lục đục quá nhiều. Nếu không phải vì hai nhà có hôn ước thì đời nào nó bước chân vào được…

- Nhưng em cần biết em sẽ lấy ai nữa? - Mạnh cắt lời - Nếu giờ em có người em yêu, chẳng lẽ em cũng không được lấy cô ta?

- Không được! - Bà Yến đanh giọng lại - Nhà này không thể dễ dàng như thế được. Con còn trẻ, làm sao hiểu được bọn đàn bà mưu mô thủ đoạn như thế nào.

- Như mẹ là cùng chứ gì?

Cả bà Yến và Dung đều không ngờ được là Mạnh sẽ nói ra câu này. Bao nhiêu lâu nay anh nhu nhược là thế trước mẹ, vậy mà chỉ vì Vân, anh dám cãi lời.

- Mày… mày yêu nó rồi phải không hả Mạnh? - Bà Yến chỉ tay.

- Con không yêu cô ta, nhưng cô ta là vợ con. Con tức giận vì mẹ không hỏi ý kiến con mà đã đuổi cô ấy đi. Con là trò đùa của mẹ à?

Bà Yến đập bàn khiến chén nước chè bị xô mạnh một cái, rơi xuống đất và vỡ choang. Dung giật mình theo sự đổ vỡ đó, cô ta nuốt nước bọt:

- Thôi, mẹ và em sao phải cãi nhau vì con bé Vân chứ. Chẳng phải mọi chuyện cũng đã như vậy rồi sao?

- Đêm đó có phải chị bỏ thuốc em không? - Mạnh trừng mắt hỏi.

Dung giật mình, nhìn qua chỗ khác:

- Chị làm sao mà biết. Chị đánh thuốc em để làm gì?

Mạnh cười nhạt:

- Để đuổi Vân ra khỏi nhà.

- Không cần đuổi nó cũng đã đi rồi, mất công thế làm gì?

- Chị đúng là mưu mô thủ đoạn. Hại cả em trai mình. Tôi thấy ở trong cái nhà này, các người sợ lợi ích của bản thân bị tổn hại nhiều hơn là lo cho cho tôi.

- Câm miệng! - Bà Yến hét lên. Bà bước ra chỗ Mạnh, tát anh một cái.

Mạnh giật mình, ôm lấy má của mình, run run nhìn mẹ. Từ bé đến giờ mẹ chưa một lần tức giận với anh, bà yêu chiều anh, cái gì cũng nói rằng: “Mẹ làm vậy là vì con”, anh đã nghĩ bà vì anh thật.

- Mẹ…

- Mạnh, mẹ làm tất cả là vì con! - Quả nhiên bà vẫn nói câu đó.

Bà Yến ôm Mạnh vào lòng, vuốt ve lưng anh như vuốt ve một đứa trẻ. Bà ân cần nói:

- Nhà chúng ta không cần con dâu, chỉ cần một người duy trì giống nòi. Con hiểu không? Mẹ đã làm tất cả để bảo toàn gia tộc, chúng ta không thể đem nó cho người ngoài.

Mạnh cúi đầu, không nói được gì nữa. Mẹ là cây cao bóng cả, mẹ là người chống đỡ cả cuộc đời. Mẹ là ông trời của anh. Anh không thể nào làm trái lời bà được, vì chính ra, trong tay anh cũng chẳng có gì. Bà thao túng tất cả, ngay cả bố anh hay ông nội xưa kia cũng phải nể bà vài phần. Anh chỉ có thể đi theo những cái chỉ tay của bà mà thôi.

Thảo đứng ở trong bếp quan sát tát cả, khoé môi cô khẽ nhếch lên thành một nụ cười.

Thảo đứng ở trong bếp quan sát tát cả, khoé môi cô khẽ nhếch lên thành một nụ cười. (Ảnh minh hoạ)

Nghe Vân bỏ chồng, cả một ngõ xóm xôn xao, thấy cô đi qua là liếc mắt xầm xì. Vân biết họ đang bàn tán về mình, đang cười nhạo mình đấy, nhưng cô vẫn ngẩng cao đầu. Vì cô thấy hạnh phúc khi thoát được cái cảnh ngục tù đó.

- Vân ơi, thế tài sản thì chia thế nào?

Một bà cô nhiều chuyện hỏi lớn. Vấn đề này có vẻ khiến người ta quan tâm hơn cả. Vì nhà thông gia là một gia đình có tiềm lực kinh tế, chắc cô phải mang được về cho bố mẹ chút gì đó chứ.

Vân mỉm cười, đáp:

- Cháu lấy được nhiều lắm! Cô có cần không cháu cho một ít này.

Người đàn bà hừm nhẹ như không hài lòng về thái độ của Vân, nhưng không nói lại được gì. Bà ta quay sang nói nhỏ với người bên cạnh, song vẫn để cho Vân nghe thấy:

- Chắc là lấy được cái mo cau.

Suốt đoạn đường về cô vẫn buồn cười về câu nói ấy của bà ta.

Vân không thấy nặng nhọc lắm về những lời đàm tiếu, nhưng bố mẹ cô thì lại buồn rất nhiều. Cả hai ông bà cứ thấy mặt cô là thở dài lên xuống. Theo như suy nghĩ của mẹ thì từ giờ cô sẽ sống độc thân hết đời, tự mình nuôi mình, tự sinh tự diệt, còn bà cũng chẳng hạnh phúc gì khi không có cháu bế. Mọi cánh cửa như đã đóng lại.

- Nhưng bao giờ thì thằng Mạnh sẽ làm lễ cưới với con nhỏ đó?

- Mẹ, quan tâm làm gì?

- Tao đến xem trò vui.

- Trò đó có gì mà vui, đến rồi lại mắc công người ta dòm ngó.

- Thế thì mày cũng phải làm gì đó để tao vui đi chứ, đừng có mà ngồi không thế. Tao nhìn mày là lòng mề chảy dài ra đây này.

Vân phì cười, ôm mẹ vào lòng. Cô đang định nói với mẹ rằng mẹ đừng lo, thì từ trong ngực trào lên một cảm giác buồn nôn. Vân ôm lấy ngực, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.

Mẹ Vân đứng ở bên ngoài nghe ngóng, trên mặt dần sinh nỗi hồ nghi. Không phải là cô đã…

Nàng dâu không yên phận (Phần 12)

Vân thấy người mình nóng bừng lên, cô không kìm được sự kích thích trong mình. Khi Duy định rời khỏi cô, cô đã kéo anh sát lại và đáp lại anh. Đã...

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...