Sau cùng rồi bạn vẫn trưởng thành thôi, tất cả thương đau rồi cũng hóa thành áo giáp

Mỗi vấp ngã trong đời là một nấc thang đưa bạn trưởng thành. Đừng lo nhé, sau tất cả bạn vẫn phải trưởng thành thôi. Mọi đau thương rồi cũng sẽ hóa thành áo giáp…

Hôm ấy, sư phụ dắt Nhất Thiền dạo trong vườn hoa sau tự viện. Mùa xuân vừa đến, hoa cỏ căng nhựa sống, hương bay ngào ngạt. Hai thầy trò vừa tản bộ vừa ngắm nhìn vạn vật đua chen sức sống. Buổi sớm, mặt trời mới vừa ló rạng, nắng vàng lồng mặt hồ. Sắc trời như còn ngái ngủ, níu kéo chút đêm tàn.

Nhất Thiền đi qua những luống hoa màu đỏ thắm, ngắt một bông lên hỏi: “Sư phụ ơi, hoa gì đây ạ?”.

Sư phụ cốc nhẹ lên đầu chú, nói: “Tiểu tử ngốc, hoa cũng là sinh mệnh, chớ tùy tiện ngắt. Ta cũng chẳng biết tên gọi của nó là gì, chỉ biết rằng năm nào vào tiết xuân con đường này cũng tràn ngập sắc đỏ. Ngày còn nhỏ ta cũng được sư phụ của mình dẫn đi con đường này. Thoắt cái bể dâu đã quá nửa đời người. Ài!”.

Nhất Thiền khẽ đưa cánh hoa lên mũi hít hà. Hương thơm dìu dịu khiến cậu cảm thấy vô cùng dễ chịu. Cậu nhìn sư phụ hỏi bâng quơ: “Sư phụ ơi, khi nào thì con mới trưởng thành ạ?”.

Sư phụ nhìn những dãy núi tím xa xa phía trên trời đang dần đổi màu trong nắng sớm, dịu dàng nói: “Chuyện này ấy mà… À, trưởng thành không nhất thiết phải cần bao nhiêu thời gian. Có người trưởng thành trong khoảnh khắc nhưng có người mất cả một đời vẫn chưa được gọi là lớn khôn”.

Nhất Thiền gật gật đầu ra chiều tâm đắc lắm. Chú thốt nhiên nhìn thấy đôi bồ câu trắng bay sà xuống trước mặt, đậu trên nền đất còn ẩm hơi sương mà mổ tìm hạt. Nhất Thiền phấn khích, lấy hết sức bình sinh chạy thật nhanh, hoa chân múa tay: “Xuỵt! Xuỵt!”. Oạch…! Sư phụ quay đầu, thấy chú trượt chân vồ ếch, ngã sấp mặt vào một vũng bùn non. Đôi bồ câu thấy động, tung cánh bay vút lên trời, bỏ lại chú tiểu Nhất Thiền mặt mũi lấm lem.

Đang hoa chân múa tay thì Nhất Thiền ngã sấp mặt vào một vũng bùn non. (Ảnh từ youtube)

“Ây da!”, Nhất Thiền than thở khi nhìn thấy cả người mình đã dính đầy bùn.

“Có thể đứng dậy từ vũng bùn chính là bước đầu tiên để trưởng thành đó!”, sư phụ cười khà.

Nhất Thiền lồm cồm bò dậy, tung tăng chạy theo sư phụ: “Con đứng dậy được rồi sư phụ ơi! Thế còn bước thứ hai là gì ạ?”.

Sư phụ chỉ vào bộ quần áo đã lấm lem bùn đất của chú, nghiêm nghị: “Rất đơn giản. Bước thứ hai là phải tự chịu trách nhiệm về việc mình vấp ngã và vấy bẩn. Lát về con hãy đi giặt sạch bộ quần áo đi”.

Nhất Thiền xoa xoa đầu, cười trừ: “Dạ, không thành vấn đề ạ! Thế nghĩa là làm được hai bước này là con sẽ trưởng thành đúng không sư phụ?”.

Vừa dứt lời, chú lại trượt chân ngã đánh oạch một cái xuống nền đất. Lần này may thay không phải là một vũng bùn nhưng cũng khiến chú ê ẩm hết tay chân.

Sư phụ vẫn đi thẳng, không ngoái đầu lại nói: “Tiểu tử ngốc, đi thong thả thôi! Không rút kinh nghiệm từ sai lầm lần trước, lại để vấp ngã nữa, sao có thể tính là trưởng thành đây?”.

Nhất Thiền tiu nghỉu, phủi phủi bụi trên người rồi lon ton chạy theo sư phụ í ới: “Thế có phải là sư phụ đã vấp ngã rất nhiều lần đúng không ạ?”.

Sư phụ cười lớn, nhéo nhẹ tai chú một cái, mắng yêu: “Tiểu tử ngốc, lần vấp ngã lớn nhất trong đời ta có lẽ là việc đã nhận con làm đồ đệ đó!”.

Nhất Thiền vẫn băn khoăn: “Nhưng con vẫn chưa hiểu làm thế nào mới được tính là trưởng thành ạ?”.

“Khà khà! Chờ đến lúc con hỏi làm sao có thể quay lại làm trẻ con thì đó mới là khi con trưởng thành thực sự”, sư phụ xoa đầu chú một cách trìu mến.

Chờ đến lúc con hỏi làm sao có thể quay lại làm trẻ con thì đó mới là khi con trưởng thành thực sự. (Ảnh từ youtube)

Hai thầy trò lại vui vẻ cùng nhau dạo bước ngắm hoa trong vườn. Có vài chú chim sẻ lấp ló trú mình trong những tán cây cao, thi thoảng lích chích lích chích gọi bầy. Nắng lên trút thêm vẻ hồng hào tươi rói cho khu vườn xuân. Những giọt sương sót lại của buổi đêm sáng long lanh lên một lần cuối cùng trước khi tan thành hơi nước vào hư vô. Đôi bồ câu bay lượn, đuổi gió liệng chơi vơi…

***

Ngày còn thơ bé, đứa trẻ nào chẳng mong sớm được trưởng thành, sớm làm “người lớn”?

Tháng năm vần vũ qua đi, hóa ra chính người lớn lại muốn được làm trẻ con hơn cả, dẫu chỉ một lần.

Phong ba tuế nguyệt, nhân sinh như mộng ảo hư vô, thời gian như cát lọt qua kẽ tay, mất đi là mất đi mãi.

Trưởng thành thật là vui vẻ nhưng trưởng thành cũng thật lắm lo toan.

Nhưng rồi ai cũng phải trưởng thành, ai cũng phải bước qua thời thơ ấu.

Mỗi vấp ngã trong đời là một nấc thang đưa bạn trưởng thành.

Đừng lo nhé, sau tất cả bạn vẫn phải trưởng thành thôi. Mọi đau thương rồi cũng sẽ hóa thành áo giáp…

Văn Nhược - DKN

(Tham khảo bản dịch Vietsub: Tiếng Trung PandaHSK)

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...