'Với con gái, xấu là một cái tội', tâm sự khiến dân mạng dậy sóng

Bạn có nghĩ mình xấu không. Nếu bạn nghĩ mình xấu thì hãy đọc tiếp, còn nếu không, thì thôi

Phụ nữ được tôn vinh là “phái đẹp” nên lỡ sinh ra có ngoại hình kém sắc sẽ phải chịu không ít thiệt thòi. Tâm sự của một cô gái tự nhận mình xấu được dân mạng đua nhau chia sẻ mới đây, đã chứng minh điều đó.

Một nữ họa sĩ xinh đẹp đến từ Đài Loan bất chấp da mình có nhiều vết chàm vẫn tự tin chụp bộ ảnh gợi cảm, lưu giữ tuổi thanh xuân

(ảnh minh họa)

Cô gái kể về hoàn cảnh của mình với giọng điệu khá lạnh lùng: “Với con gái, xấu là một cái tội. Bạn có nghĩ mình xấu không? Nếu bạn nghĩ mình xấu thì hãy đọc tiếp, nếu không thì thôi”.

Sau đó là hàng loạt những tình huống dở khóc, dở cười cô gái gặp phải chỉ vì “nhan sắc có hạn”. Những câu chuyện chân thật đến mức không ít người nhận ra mình trong đó.

“Khi tôi nói, xấu là một cái tội, thì không phải tội trong "tội lỗi", mà là tội trong "tội nghiệp". Đúng rồi đấy, bởi ngoại hình của mình, mình không quyết định được thì việc gì mà bảo mình mắc tội, chỉ có thể là tội nghiệp.

Tôi xấu! Tuy không đến mức ma chê quỷ hờn. Nhưng cũng đủ để mỗi lần ra đường đi dạo ban đêm, nhỡ có mặc quần ngắn hay áo hở hang một chút, là sẽ có mấy thằng chạy xe lướt qua sát sàn sạt nhìn mặt rồi lè lưỡi chạy đi.

Tôi nhớ rất rõ lần đầu tiên ý thức được cái tội của mình khi mang ngoại hình không vừa mắt. Đó là một ngày trời cao trong xanh, cô bé ở trọ cùng cấp hai với tôi chở tôi đi bằng xe đạp trên con đê chạy dọc theo đồng lúa đang mùa trổ, đẹp vô cùng.

Nói chung, mọi chuyện sẽ rất bình thường như bao lần khác, nếu nó không nổi hứng mà quay lại nói với tôi rằng: "Chị ơi, em nói chị đừng buồn, anh A chê chị xấu...!".

Cũng không hiểu lúc đấy nó nghĩ gì mà nói thế. Và tôi, một cô bé lớp 7 mang tâm hồn trong sáng, chưng hửng đến muốn vật ra đằng sau xe mà lăn lông lốc trên đường. Cái tên A ấy, đã có lần, véo mà tôi và bảo: "Càng nhìn càng dễ thương!". Thật tội nghiệp.

Thực ra, tôi chưa bao giờ ảo tưởng rằng mình đẹp, nên không buồn theo kiểu thất vọng tràn trề. Nhưng sau cái lần đấy, tôi bắt đầu để ý đến thái độ của người khác nhìn mình nhiều hơn.

Và bắt đầu học thói quen không tin lời ai nếu họ bảo mình xinh. Vì rõ là nói dối. Thậm chí còn khiến tôi mất thiện cảm đối với người đó. Những chuyện tương tự như thế còn xảy ra nhiều lần nữa, lâu thành quen.

Đến khoảng giữa năm lớp 10, khi ấy tôi mới được bố mẹ cho dùng điện thoại. Tôi cũng bắt đầu cái kiểu suốt ngày nhắn tin nói chuyện vẩn vơ với những người xin được số tôi từ ai đó theo kiểu bắc cầu.

- Hôm qua chị gặp anh họ em rồi hả?

- Ừ, hôm qua gặp ở chỗ hội trại.

- Trời ơi, tại chị mà em bị chửi đây này.

- Sao, chị làm gì đâu?

- Anh em bảo chị xấu vậy mà em cũng cho anh ý số điện thoại.

Tôi thấy mình như kiểu bị oan và tổn thương vô cùng. Tất nhiên rồi, hầu hết những chuyện đau lòng vì ngoại hình đối với con gái mà nói, đều liên quan đến cái giống nòi trái dấu còn lại.

Giờ khi đã lớn, đã hiểu nhiều hơn rồi, tôi thấy những chuyện đó cũng bình thường thôi. Ngay cả bản thân mình còn thích ngắm gái đẹp thì trách sao được bọn đàn ông con trai không thèm nhìn gái xấu.

Giờ khi đã lớn, đã hiểu nhiều hơn rồi, tôi thấy những chuyện đó cũng bình thường thôi. Ngay cả bản thân mình còn thích ngắm gái đẹp thì trách sao được bọn đàn ông con trai không thèm nhìn gái xấu.

Nhưng, con trai chỉ là không nhìn, không thích thôi, chứ không khinh (trừ khi cái đứa đấy đã xấu lại còn thần kinh). Với một đứa con gái xấu mà giỏi, đàn ông có thể không yêu, nhưng sẽ nể.

Còn với một bộ phận không hề nhỏ lũ con gái xinh đẹp, thì dù gái xấu có giỏi đến đâu, chỉ vì bạn xấu, nên bạn bị khinh.

Có một chuyện gần đây mới xảy ra, liên quan đến trang cá nhân mà tôi đang cố để gây dựng. Đấy là câu chuyện về cái comment đầu tiên. Đại khái là chửi bới tôi loạn xạ lên, bảo tôi hãy cút về cái nhà quê và thôi "đú bẩn" ở Hà Nội.

Nhưng vấn đề là, giá mà nó chửi tôi vì tôi viết ngớ ngẩn, câu cú không ra thể loại gì thì còn hiểu được. Đằng này, túm lại vấn đề chỉ là đã xấu, nhà quê còn bày đặt. Nghĩa là tôi chả làm cái quái gì tổn hại tổn thương đến họ. Chỉ vì tôi xấu, không vừa mắt thì thế. Ô lạ nhỉ!?.

Gái xấu thì không được quan tâm! Nếu đi dọc đường có trật xích xe thì tự mà xoay lấy. Nếu đi ăn mà quên mang tiền thì ngồi mà đợi bạn mang đến thôi. Nếu công việc được giao thì tự mà làm chứ đừng hòng nhờ vả. Muốn người khác công nhận thì phải nỗ lực gấp rất nhiều lần. Và trên hết, phải học cách tự thấy mình xinh đẹp và đáng được tôn trọng.

Gái xấu không có cách nào để hết xấu đâu, dù có trau chuốt mấy thì cũng chỉ bớt xấu đi thôi. Rồi cũng có người chỉ trỏ và bảo: "Con này con kia ngày trước xấu như ma, giờ còn đỡ...". Và nếu một cô gái xấu được ai đó yêu thương thật lòng, thì hẳn, cô gái ấy đã nỗ lực rất nhiều để luôn mỉm cười và tự tỏa sáng".

Mỗi cô gái đều xứng đáng được tôn trọng dù ngoại hình xinh đẹp hay kém sắc (ảnh minh họa)

Ngoại hình được xem là vấn đề nhạy đối với bất cứ ai. Rất nhiều cô gái “lột xác” nhờ giảm cân, tăng cân từng thừa nhận rằng, nhan sắc thay đổi khiến cuộc sống của họ hoàn toàn thay đổi. Họ được ưu ái hơn khi đến bất cứ đâu, trong khi trước đó, để đạt được điều gì họ phải nỗ lực gấp 3, 4 lần.

Dòng tâm sự đánh trúng tâm lý của nhiều cô gái từng có ngoại hình kém sắc. Họ kể lại quãng thời gian mặc cảm, tự ti khi phải đối mặt với lời chê bai, dè bỉu của mọi người. Họ bảo nhau rằng, con gái dù thế nào cũng phải đẹp và chăm chỉ làm đẹp.

Thế nhưng trên tất cả, con gái hãy yêu lấy mình. Cứ nỗ lực bằng tất cả khả năng rồi tự tin, lạc quan mà sống. Bởi lẽ, thanh xuân có hạn, còn cái trường tồn chính là nhân cách và tri thức.

Theo Dân Việt

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...