Yêu thương không cũ

GiadinhNet - Gia đình, ở thời nào, thì cũng là chốn để ta yêu thương, để ta nhận lấy những tái sinh mới, mà lại tiếp tục đi trên đường đời… Gia đình thời hiện đại, nhiều tiến bộ, nhiều biến đổi, nhưng yêu thương thì vẫn vậy. Yêu thương không cũ càng… Ngoài viết về những vấn đề xã hội, công to việc lớn, thì ghi chép nho nhỏ về gia đình, cũng thú vị như những khoảng nghỉ d

Ảnh : Thăng Fly

Con mèo của xuân anh

Mình có hai thằng con trai. Ơn giời, đều đẹp trai, thông minh dĩnh ngộ, đạo đức tư cách tốt. Cậu cả Thi, sinh năm 1985, học trong nước rồi ngoài nước về, đi làm mấy chỗ đều tốt, cũng có thành tựu, điều kiện đã chín muồi để lập gia thất. Thế mà Cậu Cả cứ lửng lơ con cá vàng. Hai vợ chồng chẳng tỏ ra sốt ruột hay giục giã gì. Có điều, như Cậu thứ Phúc, sinh năm 1995, nhận xét: “Hai cụ có quyền bày tỏ sự quan ngại”. Lại còn dọa, “em còi to, anh cho vượt trước nhé”!

Cũng đã có vài cô theo Cậu Cả về chơi nhà. Ai, hai vợ chồng mình cũng nhiệt tình tiếp đón, cùng thống nhất nhận định là thấy ưng thật sự, đều trẻ trung, xinh đẹp, có học thức, gia thế... Thế mà rồi hỏi kết luận, nó bảo, chỉ là bạn thôi. Tức quá đi!

Một lần ngồi nói chuyện với mấy dì và cô. Có người hỏi, cháu muốn lấy vợ như thế nào để còn biết mà giới thiệu? Cậu Cả bảo, phải được gần như mẹ cháu. Mọi người ồ lên, làm gì có, con gái thời này làm gì có người như thế cơ chứ? Chuyện đến tai mình. Mình ngẫm nghĩ, thấy đúng là Cậu Cả sâu sắc, nhưng hơi... khó thật! Vợ mình, tức mẹ nó, lá ngọc cành vàng, thông minh mà hiền dịu, hiếu thuận mà sâu sắc, nghiêm khắc mà bao dung. Lại, lúc nào cũng nhẹ nhàng, lãng mạn, tinh tế, hoa cắm khắp nhà, sách vở cái gì cũng đọc, chồng con hỏi đến là đáp ngay, cần phân tích thì cạn lý kín nhẽ, khi cần làm điểm tựa thì vững hơn đá tảng. Mình lắm khi bị ném bùn bụi khắp người, bị ngáng chân ngã dập mặt, không có vợ như mẹ nó thì có khi đã xuôi chí, nhạt lòng...

Thôi thì biết ý nó thế, cứ yên tâm chờ đợi!

Trước sân nhà mình có trồng hai cây cau, giống đẹp, quả ngon, đã hơn mười năm tuổi. Có mấy người đến chơi, vui chuyện, bảo, phải chặt đi thì trai nhà mới lấy vợ được. Một sáng, ngồi uống trà cùng vợ, mình ngắm cau, kêu lên: “Đẹp quá, nhưng... chặt nhé?”. Vợ đáp: “Vâng! Chặt!”. Liền gọi ngay mấy thằng bạn đến thi hành ngay lập tức. Tối, Cậu Cả về, kêu lên: “Manh động! Manh động quá!”.

Sát Tết vừa rồi, Cậu Cả bảo, Tết này con xin phép đi chơi nước ngoài mấy ngày... Mình đã sắp vằn mắt lên, định quát, tết nhất sum họp gia đình họ mạc, rong chơi gì, còn chuyện vợ con nữa thì vợ huých chân mình dưới gầm bàn. Mình cố kìm nghe nó thưa tiếp... Với cả, con muốn nhờ bố mẹ trông giúp hộ một con mèo dịp con đi chơi. “A, chuyện này hay đây, lạ đây!”. Thằng con trai nhà này thông minh, ngu gì bắt bố mẹ trông giúp mèo nhà người bình thường vào dịp Tết nhất?

Sáng 30 Tết nó mang mèo về nhà để chiều bay đi. Một con mèo Anh lông ngắn, tên là Picachu. Đi cùng mèo là bộ tiện nghi: Một cái nhà ngủ ấm áp, một cái toillet có đá đặc dụng hấp thụ mùi, một cái ba lô có kính để đi chơi phố, một bộ đồ ăn sẵn gồm thức ăn khô, paté chuyên dụng... Mình tiếp nhận, thấy con mèo đẹp, ngoan hiền, rõ ra nề nếp. Trông loại mèo này, thì ổn, không vấn đề. Nhưng chiều ấy, hai vợ chồng theo kế hoạch, là về quê ăn Tết liền mấy ngày. Bàn nhau vào bên ngoại, kể cho các anh chị của Cậu Cả nghe chuyện trông mèo rồi nhờ mọi người thay nhau qua nhà mình mấy hôm, cho mèo ăn. Nghe chuyện, ai cũng ồ à thích thú, nhận lời lên lịch phân công nhau răm rắp. Mùng 4 Tết, vợ chồng mình ở quê lên, xộc ngay vào xem mèo. Nó vẫn ăn ngủ ngon, thơm phưng phức...

Cậu Cả đi chơi nước ngoài về, trước khi mang mèo đi trả, bảo mèo này của một cô gái, bố mẹ có nhận xét gì? Mình phán: “Cái cô này chăm mèo chu đáo thế, chăm con còn đến đâu, dạy mèo nề nếp thế, dạy con còn đến đâu. Ông có tài thì tán đổ được nó về làm vợ đi, tôi nhờ!”. Ông con trai gật gật: “Biết thế! Biết thế!”.

Một vài tuần sau, Cậu Cả bảo, con sắp lấy vợ, chính là cái cô chủ con mèo đấy. Hôm nó dẫn cô ấy đến chào hai vợ chồng mình, mình bảo: “Cháu thật thông minh, gửi mèo đến ở thăm xem có ổn không thì người mới nhận lời về ở cùng nhỉ?”. Cô bé kêu lên: “Chết, chết, cháu không có ý đấy đâu ạ”. Mình kể, bác ngày xưa ở rừng, đi đâu phải có cây gậy gỗ chắc. Thấy suối thì cắm gậy dò đường biết sâu nông, định chui bụi hái nấm hái quả thì huơ gậy vào trước xem có rắn rết không, định vào hang sâu thì lấy dây buộc gậy ném vào trước khua khoắng, thấy an toàn thì mới vào. Phải khôn thế chứ!

Rồi, mọi chuyện chuyển biến theo chiều hướng hết sức tốt đẹp: Chú rể trưởng nam Nhật Thi đã đứng trước thềm hôn lễ với cô dâu thứ nữ Xuân Anh trong sự vui mừng chào đón của đại gia đình hai bên và bạn bè thân thiết.

Xuân Anh! Chào mừng con đã về làm dâu gia đình nhà ta! Mà con biết rồi đấy, cả đại gia đình ta đã phân công nhau chăm sóc yêu quý con mèo Picachu chu đáo thế, thì còn chăm sóc yêu quý con dâu của mình đến đâu nữa, nhỉ!

Phân phối tiêu chuẩn trông cháu

Con dâu mình Tây học. Con giai mình học Tây. Bọn này kiến thức hiện đại, nghiên cứu kỹ lưỡng, kế hoạch khoa học… Rất tốt! Mình ủng hộ!

Đầu năm nhà mình đón dâu, cuối năm nhà mình có cháu. Đứa cháu nội đích tôn đẹp như tiên đồng, bé tí đã đầy cá tính, đã rất “hách”, theo nhận xét của bà nội.

Sinh ở Viện C, nằm một đêm, hôm sau, mẹ con đã về nhà ngoại. Bà ngoại là Thầy thuốc ưu tú, chăm sóc cháu đầy kinh nghiệm. Ông ngoại thì gọi cháu là “Đại ca”. Thấy mình sang, đon đả: “Ông nội sang chơi với Đại ca đấy ạ!”.

Mình vào phòng hai vợ chồng nó, thấy đầy sách về chăm sóc và giáo dục trẻ con. Trên cùng là cuốn có title “Vô cùng tàn nhẫn! Vô cùng yêu thương”. Mình cầm lên, xem qua, rồi đặt xuống, bụng nghĩ: “Mày khổ rồi, Đại ca ơi. Mày có bố gấu, mẹ hổ, sẽ kỷ luật sắt, dạy mày tự lập ngay từ khi mới chào đời cho mà xem”.

Thằng bé phải nằm riêng, thiết lập giờ giấc ăn ngủ đâu vào đấy.

Mình với vợ trao đổi, đại khái là, cháu mình nhưng con nó, không được can thiệp lằng nhằng. Vợ mình được dịp ôn lại ký ức: “Ngày trước, em nuôi bố nó với thằng em bố nó ngon lành, lớn nhanh, khỏe đẹp, ngoan ngoãn, chả bao giờ hư. Ai cũng bảo đẻ con, nuôi con như mình, có mười đứa, cũng vẫn ngon lành”. Mình bảo: “Thôi, cũng lạc hậu rồi. Mỗi thời mỗi khác!”.

Đầy tháng, thằng cháu với vợ chồng nó về ở nhà mình. Vui lắm. Mình xác định với vợ lần nữa: “Tập trung chăm sóc con dâu! Hạn chế can thiệp dạy dỗ cháu!”. Thế nhưng, cứ có điều kiện là ông bà nội ôm lấy cháu. Thằng bé hơn một tháng tuổi đã hóng chuyện hau háu với ông bà nội. Được một tuần, mình triệu tập cuộc họp xem xét, rút kinh nghiệm cho “chặng đường sắp đến”. Các ý kiến nêu ra rất thẳng thắn, ưu nhược điểm được làm rõ.

Thằng bố nó có nhận xét và đề nghị: “Mọi chuyện đều không có vấn đề gì lớn. Chỉ có việc, ông bà hay bế, nựng cháu, làm nó quen hơi, hư đi, ai bế cũng khó chịu. Có nguy cơ phá sản chiến lược giáo dục đã được chúng con xây dựng”.

Mình kết luận hội nghị, mọi người đồng thuận. Phần liên quan ông bà nội, quy định như sau: “Ông bà nội chỉ được bế và chơi với cháu khi được yêu cầu”.

Sau đó triển khai thực hiện nghiêm túc. Bố nó hình như thấy ông bà nội có vẻ thiểu não nên cứ tám giờ tối là bế con xuống để ông bà chăm, bế, chơi với cháu, đến 11g đêm ru cháu ngủ thì mang lên trả lại. Từ đó, hết giờ làm, mình không la cà bạn bè nữa, về nhà ngay, tắm rửa, ăn cơm (không uống rượu), xem thời sự, thời tiết, thể thao xong là lên ngồi phòng khách, đợi đến giờ đón cháu.

Có hôm cuối tuần, vui bạn bè, 11g đêm vợ nhắn tin: “Bố nó có vẻ mệt nên phân phối cho hai vợ chồng mình trông cháu cả đêm nay. Mình về ngay nhé”. Mình repply “OK!”. Rượu Tây mới vơi nửa chai, cigar hút dở đang ngon cũng bỏ, biến ngay về. Cả đêm thằng cu ở với hai vợ chồng mình, im thin thít. Mình nghĩ uy tín vợ chồng mình lên cao lắm. Ai dè, không phải thế, mà rớt xuống thảm hại. Thằng cu bén hơi kỹ ông bà nội, chả chịu nằm chơi, ai bế cũng chập choại…

Tuần này, bọn chúng bắt đầu đưa nhau về lại ở nhà ngoại. Lý do trực tiếp là bố nó đi công tác nước ngoài vài ngày, cháu chuẩn bị tiêm chủng mũi quan trọng “6 trong 1”, cần để bà ngoại có chuyên môn theo dõi, chăm sóc. Lý do sâu xa thì mình biết tỏng, phải “cách ly” với ông bà nội để đưa con vào nề nếp tự lập. Thế là vợ chồng mình chả còn được phân phối trông cháu trong một thời gian.

Trước khi về ngoại, bố nó cho mình chơi nó. Nó nằm hóng chuyện với mình rau ráu. Mình “dặn” cháu mình (bố nó ngồi xa xa chắc nghe được): “Con về bên ngoại, ngoan nhé! Ờ! Con nhớ đừng yêu sách đòi hỏi nhiều nhé! Ờ! Đòi hỏi nhiều là dễ xung đột với giáo dục lý tính đấy! Ờ! Không như giáo dục cảm tính của ông bà nội đâu, nhỉ?”. Thằng bé con đáp lời mình “Ơ, ớ…” và toét miệng cười…

Mình theo dõi sát sao thông tin, thấy thằng cu về ngoại ngoan ngoãn lắm. Mình cũng bụng bảo dạ: “Thôi, nhân dịp này, mình phải tỉnh táo, tự cách ly cháu, để nó khỏi bén hơi, mà tự lập!”. Nhưng chưa được một tuần, lòng đã mềm đi… Thôi, mặc kệ “dư luận” ông làm hư cháu, hôm nay ông nội sẽ phải đảo qua nhà ngoại để bế Đại ca chút đây…

Xuân Anh! Chào mừng con đã về làm dâu gia đình nhà ta! Mà con biết rồi đấy, cả đại gia đình ta đã phân công nhau chăm sóc yêu quý con mèo Picachu chu đáo thế, thì còn chăm sóc yêu quý con dâu của mình đến đâu nữa, nhỉ!

Mình vào phòng hai vợ chồng nó, thấy đầy sách về chăm sóc và giáo dục trẻ con. Trên cùng là cuốn có title “Vô cùng tàn nhẫn! Vô cùng yêu thương”. Mình cầm lên, xem qua, rồi đặt xuống, bụng nghĩ: “Mày khổ rồi, Đại ca ơi. Mày có bố gấu, mẹ hổ, sẽ kỷ luật sắt, dạy mày tự lập ngay từ khi mới chào đời cho mà xem”.

Nguyễn Thành Phong

Loading...

Tin mới cùng mục
Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...