Mẹ ơi! Xin mẹ đừng gục ngã – Câu chuyện hay về tình mẫu tử thiêng liêng

“Đi khắp thế gian không ai sánh bằng mẹ, đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con.” Nếu có ai trên đời này yêu thương, chăm lo cho ta vô điều kiện, cho đi không cần nhận lại thì người ấy chỉ có thể là mẹ mà thôi.

 Vào một buổi sáng, sau khi tỉnh dậy nó phát hiện ra có thứ gì đó khác thường. Nhìn qua tấm chăn rách, nó không nhìn thấy thằng em đâu cả! Mẹ nói em đã được đem cho người khác. Nó khóc, quỳ trước mặt mẹ, xin mẹ hãy tìm em về. Mẹ nước mắt lưng tròng, mặc cho nó cứ lôi, cứ kéo, mẹ chẳng nói lời nào. Từ đó trở đi, nó bắt đầu có tâm sự, lại thêm vết chó cắn, nó lúc nào cũng nhặt đá dưới đất, cầm chặt trong tay.

Sau này khi lên cấp 3, rồi thi đại học xong, nó bỗng nghe mẹ nói em gái lấy chồng. Em gái nó được gả cho một người cùng làng vốn có tiếng tăm chẳng tốt đẹp gì. Thế rồi, nó theo người trong làng đi nhặt phế liệu, một tuần không về nhà.

Bốn năm học đại học, nó luôn là sinh viên có thành tích xuất sắc nhất. Nhưng khi về nhà nó chưa từng gọi một tiếng mẹ. Có vẻ như mẹ cũng biết mình đã làm sai chuyện gì, lúc nào nhìn nó cũng với dáng vẻ bảo sao nghe vậy. Nó càng khinh thường mẹ hơn. Đến tận khi có gia đình, có một tổ ấm bé nhỏ ở thành phố, nó vẫn không muốn gặp mẹ một lần.

Nó đã có chỗ đứng ổn định ở thành phố, đã tìm được em trai bị thất lạc và em gái nay đã thành người phụ nữ làm nghề nông. Nó đã ổn định cuộc sống cho các em. Mấy anh nó đều không thích mẹ, đều có biết bao điều tủi thân, không công bằng muốn kể. Cuối cùng, khi mẹ nằm trên giường bệnh, chẳng thể ăn nổi hạt cơm nào. Mấy anh em nó túc trực bên mẹ, nhưng cũng chẳng ai tỏ ra đau lòng. Lúc sắp lâm trung, mẹ nói: “Mẹ biết các con rất hận mẹ, nhưng mẹ biết mẹ đang làm gì. Mẹ muốn chu cấp cho anh trai các con, để anh con thay đổi vận mệnh cho gia đình chúng ta, đây là con đường duy nhất cho chúng ta, vì thế có khổ thế nào đi nữa mẹ cũng không kêu than nửa lời.” Mẹ cười, rồi mẹ lại khóc: “Điều đáng tiếc nhất của mẹ là mẹ không được chụp ảnh với cháu, để tất cả những kẻ ức hiếp chúng ta thấy rằng, mẹ, một người phụ nữ nông thôn sống đến tận bây giờ nhưng chưa bao giờ gục ngã”.

Ba anh em nó ôm mẹ khóc: “Mẹ ơi, mẹ đừng bao giờ gục ngã”

Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng,thiết tha, sâu lắng, lặng lẽ thấm vào máu thịt mỗi con người và trái tim mỗi người. Dù đứa con còn nhỏ hay đã khôn lớn trưởng thành thì trong mắt người mẹ nó mãi bé bỏng, yếu ớt, đáng yêu, đáng thương và luôn cần sự trở che, yêu thương của mẹ.Và con chính là thiên thần bé nhỏ, niềm tự hào, niềm tin, niềm hi vọng của mẹ. Dẫu biết rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng êm đềm như mặt biển mênh mông mà luôn chực chờ nhiều bão tố. Nhưng mẹ mãi ở bên làm niềm động lực cho con dù mẹ có không bên con, không bao giờ còn có thể gặp con nhưng lòng mẹ luôn bên con và giúp đỡ con những lúc con cần trên đường đường chông chênh đầy thử thách. Đó là tấm lòng yêu thương, những ước mơ của mỗi người mẹ.

Mọi người chúng ta ai cũng được sinh ra và lớn lên trong vòng tay âu yếm của mẹ hiền. Dẫu biết bên mình có biết bao nhiêu người thân yêu – đến trường ta có bạn bè thân thương, có ngôi trường thương mến, có thầy cô kính yêu hằng ngày vỗ về, dạy dỗ … nhưng chắc chẵn có ai không cảm nhận được tình yêu thương đầy ắp, nồng ấm của người mẹ hiền đi theo ta đến suốt cuộc đời là cao cả nhất.

Hãy luôn yêu quý, kính trọng, hiếu thảo đối với mẹ cha bởi mẹ đã hy sinh quá nhiều thậm chí là cả cuộc đời này vì những đứa con của mình. Đừng làm mẹ buồn lòng nhé.

Chia sẻ

Loading...

Tin khác cùng mục
Tin mới cập nhật
12 Cung Hoàng Đạo
Loading...
Đóng
Loading...